Một cậu bé con một gia đình giàu có nọ được người cha
đưa về một vùng quê nghèo để gọi là đi thực tế. Người cha muốn cho con của mình
hiểu được thế nào là cảnh nghèo, ông đưa cả gia đình đi nghỉ một ngày và một đêm
trong nhà của người tá điền nghèo.
Sau chuyến đi thực tế ấy người cha hỏi cậu con có hài lòng về hoàn cảnh giàu có
của gia đình mình không? Cậu bé lắc đầu. Được hỏi lý do, cậu bé giải thích như
sau:
- Con cứ tưởng gia đình mình giàu có hơn người, nhưng so sánh, con mới thấy rằng
người tá điền của chúng ta giàu hơn nhiều. Gia đình chúng ta chỉ có một hồ bơi
nhỏ bên cạnh nhà, còn gia đình người tá điền có cả suối, sông, ao, hồ xung quanh
nhà. Họ đi chơi trên đó bằng ghe, xuồng chứ không ngồi phơi nắng buồn bã như gia
đình chúng ta. Chúng ta chỉ có mỗi một con chó và không gian chỉ là một mảnh
vườn nhỏ không đủ cho nó chạy chơi, còn gia đình người tá điền có cả bốn con chó
và súc vật, ngoài ra trong vườn lại có đủ mọi thứ chim suốt ngày kêu ríu rít.
Trong nhà chúng ta chỉ có vài chục ngọn đèn nhập cảng, còn người tá điền cứ đêm
đến là có quyền ngắm đủ mọi thứ đèn trên trời. Gia đình ông ta còn nhiều thứ
khác nữa mà mình không có, con không thể kể hết ra được. Vả lại, chỉ có một ngày
một đêm làm sao thấy hết được sự giàu có của người tá điền này. Con cám ơn ba đã
cho con thấy được thực tế và biết được gia đình mình nghèo biết chừng nào!
Quý vị và các bạn thân mến,
Giàu nghèo quả là chuyện rất tương đối. Người giàu có vẫn thấy mình nghèo. Kẻ
nghèo rớt mồng tơi vẫn cảm thấy mình giàu. Giàu nghèo như núi non tùy theo địa
dư và cũng tương đối tùy theo góc độ cái nhìn. Nhưng dĩ nhiên, nếu xét về giá
trị tuyệt đối thì hiện nay trên thế giới còn có rất nhiều người nghèo về của cải
vật chất. Còn có biết bao nhiêu người phải sống trong lầm than đói khổ. Với
chính sách toàn cầu hoá hiện nay, người nghèo ngày càng nghèo hơn. Theo ước tính
của Liên Hiệp Quốc, mỗi ngày trên thế giới có khoảng 42 ngàn người chết đói.
Người sáng lập tổ chức từ thiện của Giáo hội Tin Lành đã viết về Á châu như sau:
Tôi đã sống tại Á châu, và tôi đã thấy được thế nào là nghèo đói! Tôi cũng nhận
thấy rằng, nếu bạn không muốn nhìn thì chắc chắn bạn sẽ không bao giờ thấy.
Nghèo đói dù là thể lý hay tinh thần đều nằm ngay ở cửa ra vào của chúng ta,
chúng ta không xin điều đó, chúng ta cũng chẳng muốn điều đó. Nhưng muốn hay
không thì nó vẫn có đó, những nhu cầu của con người gõ cửa từng lần và từng
người. Mỗi người đều phải trả lời cho câu hỏi: Tôi phải làm gì? Dĩ nhiên, ai
trong chúng ta cũng có thể nhắm mắt làm ngơ hay phủi tay để trả lời: đó không
phải là chuyện của tôi, và khép kín lại cánh cửa tâm hồn trước những nhu cầu và
lời van xin của người khác. Cái nghèo khủng khiếp lúc đó hẳn phải là cái nghèo
của tâm hồn và long nhân ái
Có một câu chuyện, hai người bạn đang đi dọc theo bờ biển phủ đầy sao biển vừa
được một ngọn sóng lớn đánh dạt vào. Những con sao biển này sẽ chết cứng dưới
ánh nắng mặt trời. Một người bạn nhặt lấy một con sao biển, nâng niu nó rồi đem
thả lại xuống biển. Người bạn khác hỏi:
- Điều anh vừa làm liệu có thay đổi được gì không? Liệu anh có thể cứu vớt hết
cả đám sao biển này không?
Người bạn trả lời:
- Anh nói đúng, tôi không thể cứu hết cả đám sao biển này, nhưng thà cứu được
một con hơn là không cứu con nào cả, thà thắp lên một ngọn đèn, hơn là đứng đó
mà nguyền rủa bóng tối.
Chúng ta vẫn thường nói thế. Nghèo đói là vấn đề của cả thế giới, cần phải có
những giải pháp toàn bộ với những chương trình vĩ đại.Trong khi chờ đợi những
chuơng trình vĩ đại ấy được thực hiện thì trước mắt chúng ta là một người láng
giềng hay một người đói khổ đang cần được giúp đỡ. Một cử chỉ nhỏ và cụ thể của
mỗi người chúng ta khi giúp đỡ một người cần được giúp đỡ chắc chắn có giá trị
hơn bội phần những chương trình vĩ đại vẫn mãi mãi nằm trong dự án.
SƯU TẦM
Mọi thắc mắc và góp ý cho bài viết mời các bạn gửi mail về huongchi2000@gmail.com hoặc liên lạc qua nick nguoibantriky2000, cám ơn các bạn đã xem bài.