Một hôm ông chủ nọ vô tình để vào ví mình hai tờ tiền
có mệnh giá chênh lệch nhau là "một trăm ngàn "và một ngàn".
Vinh dự vì đươc đứng cạnh một "quý nhân" ,đồng một ngàn mới lân la bắt chuyện .Nó
nói:
- Dạ chào anh! em rất vinh dự vì được đứng cạnh anh ạ! thế anh có thể cho em
biết chút ít về hành trình và cuộc sống thường ngày của anh ,để em có thể mở
mang tầm nhìn được không ạ?
Nghe thế đồng một trăm ngàn cũng vênh váo trả lời :
-À anh thì cũng thường thôi . Cuộc đời anh là những chuỗi ngày đày vinh quang và
hết sức tuyệt diệu có thì chú em nghe cũng khó mà hình dung nổi .Thôi thì anh
cũng kể cho chú em nghe cho biết .
Nó bắt đầu kể :" từ khi được sinh ra anh đã là thứ không thể thiếu trong tay các
ông chủ lớn ,chổ mà anh hay lui tới là các quán ba ,những nhà hàng đắt tiền ,những
sòng bạc lớn tầm cỡ , các ông chủ không thể vào những nơi đó nếu không có anh đi
cùng ....
Đồng một ngàn nghe thế cứ như nghe chuyện cổ tích nó chỉ biết thèm thuồng ao ước
. Rồi đồng một trăm ngàn quay sang hỏi nó :
-Thế chú em thì sao ?
Đồng một ngàn khúm núm trả lời :
- Vốn em sinh ra đã thấp cổ bé họng chỉ là thứ tiền lẻ , em thường có mặt trên
tay các bà cụ ăn mày ,trẻ em lang thang ... và chỗ em hay lui tới là các hòm
tiền từ thiện quyên góp cho người nghèo thôi anh ạ!......
Trong cái lớn luôn tồn tại cái bé. Không có sự lớn lao nào mà không bắt nguồn từ
những cái bé.
Có một câu nói: "Ngọn tháp cao nào cũng bắt đầu từ mặt đất xây lên", cũng là
đồng tiền, nhưng nó được đặt đúng vị trí, và nó rất hạnh phúc. Mỗi con người
cũng vậy, nếu đứng đúng vị trí của mình, chúng ta thấy mình thật cao cả, tràn
đầy lòng yêu thương.
SƯU TẦM
Mọi thắc mắc và góp ý cho bài viết mời các bạn gửi mail về huongchi2000@gmail.com hoặc liên lạc qua nick nguoibantriky2000, cám ơn các bạn đã xem bài.