V́ nghèo, Mai phải chấp nhận nghề “buôn hương bán phấn” trong các hộp đêm và thiêu thân dưới ánh đèn màu để nuôi đàn em dại. Lối xóm đàm tiếu, cô không màng đến, miễn là các em được no đủ, thành tài và hạnh phúc. Một tối nọ, Mai trở về nhà với tấm thân ră rượi và tâm thần căng thẳng. Chợt thấy báo cáo của nhà trường để đó, cô cầm lên đọc. Cô đau khổ cùng cực: “Hạnh đă bỏ học” và cũng đang làm nghề như cô! Đôi gịng lệ tuôn chảy như suối. Cô gào thét trong thất vọng: Thân xác cô nên đồ tiêu khiển cho thiên hạ, cô chấp nhận như thế để các em vươn lên, cô không muốn các em rơi vào hoản cảnh tội lỗi như cô.
Việc làm của Mai thật đáng cảm kích. V́ thương các em, cô đành phải làm nghề như vậy, để lo cho cac em học hành đến nơi đến chốn, nhưng Mai quên rằng chính việc làm của cô vô t́nh đă trở thành tấm gương cho các em bắt chước. Đọc câu chuyện ấy, tôi thấy thông cảm với hoàn cảnh của Mai và thương cho cô ấy, cho những người v́ em, v́ con cái, mà sẵn sàng hy sinh quên ḿnh như vậy.
Ông Duy say nghề đen đỏ. Ông đánh vợ khảo tiền và mặc cho vợ tần tảo “nuôi năm con với một chồng”. Nhưng khi nghe tin đứa con lớn c̣n “cao nghề” hơn ông, ông đă giận dữ chửi rủa con: “Tao hư đă đành, nhưng maỳ không được hư. Tao giết mày!”
Trong xă hội hiện nay, có không biết bao nhiêu là cảnh đau ḷng như vậy: chồng cờ bạc rượu chè, về đánh đập vợ con. Ông Duy là người cha người chồng, mà chẳng quan tâm làm tṛn trách nhiệm của người chồng người cha. Nhưng ông cũng biết là ông “hư”, bởi v́ khi nghe tin đứa con lớn của ḿnh cũng cờ bạc mà c̣n giỏi hơn ông nữa, th́ ông đă nổi giận và chửi rủa con thậm tệ. Tuy nhiên, cha như vậy làm sao dạy dỗ được con? Chính ông đă làm gương xấu cho đứa con, mà ông không ngờ.
Mai sa vào cảnh khốn cùng ấy là v́ muốn có phương tiện nuôi các em ḿnh ăn học thành tài, nên chúng ta c̣n hiểu được nỗi đau đớn của cô khi biết em ḿnh cũng đă ra như ḿnh. C̣n ông Duy, ông có quan tâm ǵ đến gia đ́nh đâu? Đă vậy c̣n quát tháo… Tuy nhiên, rơ ràng, dù do hoàn cảnh sa cơ, dù do tính mê tật xấu, cá nhân người ta “hư” nhưng người ta vẫn không muốn con em ḿnh “hư” như ḿnh, rơi vào cảnh “ao tù nước đọng” như ḿnh. Nhưng dường như để có thể có những người em, người con “nên người”, người anh, người chị, người cha, người mẹ cũng phải trả cái giá là sống lương thiện để làm gương sáng cho con em.
Tôi không rơi vào trường hợp như cô Mai hay ông Duy, nhưng tôi nghĩ: Nếu tôi gặp hoàn cảnh như vậy, không biết tôi có thể giận dữ được không; hay lúc đó tôi chẳng c̣n nói được lời nào, v́ dù sao tôi cũng vô t́nh làm gương xấu cho các em, cho con cái của tôi, khiến chúng đă đi đến chỗ như vậy? Và nỗi hối hận ấy chắc chắn sẽ dằn vặt tôi suốt đời. Cho nên đối với tôi, trong bất cứ mọi hoàn cảnh, tôi phải nhớ đến Thượng Đế
Bởi v́ chỉ có Ngài mới là toàn vẹn, chỉ có Ngài mới ban cho tôi ánh sáng đức tin để tiếp tục sống đạo, và để làm gương sáng cho các con em tôi. Tôi tin Ngài luôn yêu thương nâng đỡ những ai cần đến Ngài, v́ Ngài đă nói: “Ta là đường, là sự thật, và là sự sống” (Ga 14:6).
Mọi thắc mắc và góp ư cho bài viết mời các bạn gửi mail về huongchi2000@gmail.com hoặc liên lạc qua nick nguoibantriky2000