Một
người hành khất đă tâm sự như sau:
Tôi là một kẻ ăn xin, và bạn biết không, tôi thích làm một người ăn xin. Trong
bao nhiêu năm qua, tôi đă quan sát và biết được cách bạn cư xử và sử dụng tiền
bạc như thế nào. Lúc đầu khi tôi biết Chúa đă chọn cho tôi con đường ăn xin này
tôi không thể vui được, nhưng Thiên Chúa giàu ḷng thương xót đă cho tôi nh́n
vào thế giới bằng chính cài nh́n của Ngài khi tôi trung thành với con đường ăn
xin của tôi. Con đường của tôi là để làm cho con đường của bạn được sáng hơn dù
bạn có muốn hay không.
Mỗi khi bạn đi qua lại trên đường, Chúa cho tôi được nh́n thấy bạn trong chính
con người thật của bạn.
Bạn là một trong vô số người đi qua lại trên con đường trước mặt tôi. Tôi đang
đứng tựa vào tường, tôi vẫn đứng một chỗ mỗi ngày. Từ bao nhiêu tuần lễ qua tôi
chưa hề tắm gội, từ xa bạn đă có thể ngửi được mùi hôi thối toát ra từ người tôi.
Bạn đang đi về hướng tôi, tay bạn cầm cặp giấy sang trọng, bạn thấy tôi đứng đó
cho nên một cách kín đáo bạn t́m cách rẽ đi lối khác, nhưng rồi khi tới ngă tư
bỗng nhiên bạn lại hối hận và quay trở lại về hướng tôi và kín đáo trao vào tay
tôi vài đồng xu nhỏ. Tôi đă cầu xin Chúa soi sáng cho bạn để bạn nghe được tiếng
nói lương tâm của bạn, và quả thật Ngài đă nhậm lời tôi.
Bạn là một người phụ nữ, bạn đă không có được một buổi sáng b́nh an lắm, bạn đă
la hét chồng con, bạn đă không t́m ra được xâu ch́a khoá trong cái xách tay của
bạn, bạn đă trễ giờ, thế là bạn chạy tất tả xuống phố. Hôm đó, bạn quên hẳn sự
có mặt của tôi, mặc dù từ đàng xa bạn đă ngửi thấy mùi hôi thối nơi con người
tôi. Mũi bạn khó chịu, bạn đưa mắt nh́n sang chỗ khác và cằn nhằn trong miệng.
Khi tôi ch́a tay ra, bạn tḥ tay vào ví rồi nói: " Tôi trễ mất rồi, chốc nữa tôi
sẽ quay lại". Thế là bạn đi. Phần tôi, tôi cầu xin Chúa soi sáng bạn để bạn biết
lấy t́nh người mà cư xử với tôi và tôi tin chắc là bạn sẽ trở lại t́m tôi.
Bạn cũng có thể là một trong vô số những người qua lại trước mặt tôi. Bạn có
nhiều đồng xu nhỏ trong túi, bạn trông thấy tôi mỗi ngày. Lẽ ra th́ bạn không
nên bố thí cho tôi v́ bạn biết là tôi sẽ dùng tiền đó để mua rượu nhưng bạn vẫn
dừng lại bố thí cho tôi và nói: "Bác đi mua cà phê hay bánh trái mà ăn nghe,
đừng uống rượu nữa". Bạn lại đi và tôi thầm cám ơn v́ bạn đă đối xử tử tế với
tôi.
Tất cả các bạn, các bạn đều có mọi sự các bạn muốn, nhưng các bạn vẫn c̣n nhận
thấy một điều các bạn luôn cần đó là trao ban cho người khác trước khi họ ngửa
tay xin. Như vậy, dù bạn làm nghề ǵ, mỗi khi bạn xuống đường tôi vẫn biết bạn
là ai, trong giây phút ấy tôi nh́n thấy bạn như chính Thượng Đế trông thấy bạn
trong mỗi giây phút của cuộc sống bạn. Bạn hăy giữ ư tứ. Tôi có mặt ở đây là để
làm cho con đường của bạn được sáng them. Bạn có biết bạn đang đi về đâu không?
Mỗi một tha nhân là tấm gương phản chiếu con người của chúng ta. Chúng ta vui
hay buồn, quảng đại hay ích kỷ, cảm thông hay điêu ngoa, chân thành hay dối trá,
điều đó điều được biểu lộ trên gương mặt của chúng ta mỗi khi chúng ta gặp người
khác. Mỗi một người khác đều bắt buộc chúng ta thể hiện con người thật của chúng
ta. Tha nhân quả thật là trường dạy cho chúng ta sống cho ra người. Tha nhân mời
gọi chúng ta sống quảng đại, bác ái, yêu thương. Tha nhân là thước đo nhân cách
của chúng ta.